Sự thật bất ngờ về những hộp băng vệ sinh dưới đáy ba lô của chồng

tungdieu |  12:49 23/09/2015

Cơ quan tôi, nói rõ hơn là phòng tài vụ, có tám nữ và một phó phòng là nam giới. Tám người đẹp, trừ cô trưởng phòng năm chục tuổi, còn lại sàn sàn như nhau, từ hai mươi lăm đến ba mươi hai, đủ các cỡ chân dài, chân ngắn, mặt tròn, mặt trái xoan…

Tôi thuộc loại dễ coi, có duyên, gái chưa con vẫn “mòn con mắt”, chỉ thua thiệt hơn bảy người kia là đêm đêm không được ôm chồng ngủ, vì chồng tôi là lính, lại là lính biên phòng, nửa năm mới về nhà được hai, ba lần.

Tôi không hiểu sao mấy nàng trong phòng hay kể tội, nói xấu chồng; các ông chồng ấy có đủ thứ tật mà chồng tôi không hoặc chưa có. Ví như ông chồng chị Hồng, hết giờ hành chính là thích lang thang ngoài đường, ngoài quán bia rượu với bạn bè.

Chồng nhỏ Huệ mắc bệnh chán cơm thèm phở, lúc gần vợ chỉ qua quít cho xong nghĩa vụ hoặc “trốn thuế”. Đến như chồng cô Hạnh trưởng phòng, vừa nghỉ hưu đã đòi kê giường ngủ riêng vì tật ngáy to, sợ vợ mất ngủ.

Tôi thấy mấy vị đó thật lãng phí, chẳng bù cho chồng tôi lâu lâu mới về nhà, háo hức vồ vập như thời mới cưới. Mọi người cười nhạo, cho tôi là kẻ hoang tưởng: “Chồng của cưng mới là đối tượng có nguy cơ sa ngã nhiều nhất đó.

Thử nghĩ đi, sĩ quan đẹp trai lại giữ chức đồn phó. Mấy con nhỏ buôn lậu qua biên giới toàn những đứa cỡ á hậu trở lên. Chỉ cần chồng cưng nháy mắt một cái…”

Dù rất tin chồng, nhưng nghe riết những lời bàn tán ấy tôi cũng thấy nhồn nhột. Rồi đầu năm nay, chồng tôi được điều về trường huấn luyện tân binh, gần nhà hơn mấy chục cây số. Tuy vậy, số lần và thời gian anh về thăm tôi không thay đổi mà có phần hạn chế hơn:

“Bà xã yêu! Anh về làm tiểu đoàn trưởng huấn luyện, công việc vất vả hơn trên đồn. Toàn lính mới, mình không quản lý chặt chẽ, không gương mẫu lỡ xảy ra chuyện gì, có nước về nấu cơm cho vợ”.

om-nhau-blogtamsuvn

 

Ảnh minh họa

Tôi ôm chặt tấm thân rắn chắc của chồng: “Về đi! Về em nuôi. Chỉ cần đêm nào cũng được ôm anh ngủ”. Nói cho vui vậy, chứ tôi muốn chồng mình tiến bộ, hơn hẳn mấy ông chồng hư thân mất nết kia

Thứ Bảy, chồng tôi đột ngột xuất hiện ở nhà. – Cho báo cơm bà xã nghen. Với lại cho ngủ trọ một đêm nữa, mai anh lên đơn vị. – Về bất tử, em biết nấu món gì cho anh ăn đây? – Không sao đâu mà!

Tranh thủ về bộ chỉ huy lấy mấy thứ cần thiết cho đợt huấn luyện. Đợt này có hơn trăm tân binh. Đêm, thấy chồng không nồng nhiệt như những lần trước, tôi hỏi: – Ông xã mệt hả? – Không. Anh lo quá đó thôi!

Buổi sáng, tôi nấu cho chồng tô cháo trắng, thêm hai cái hột gà bỏ vô. Ráng giữ sức khỏe nghen ông xã. Cuối năm nay mình có kế hoạch sinh con đó. Khi ông xã xì xụp húp cháo, khen ngon, tôi soạn quần áo của anh bỏ vô ba lô. Trời đất! Cái gì vậy nè?

Tôi rụng rời khi thấy mấy hộp băng vệ sinh hiệu K nhét dưới đáy ba lô. Tôi muốn hét lên, nhưng kịp dừng lại. Chồng tôi mua băng vệ sinh làm gì? Chẳng lẽ làm quà cho một cô nào đó?

Không, thế thì thật vô duyên. Chồng tôi rất lịch sự nên không thể mua thứ quà này. Vậy thì ổng mua cho ai? Chỉ có quan hệ thân thiết như vợ chồng mới mua cho nhau mặt hàng nhạy cảm như thế. Nhưng hai năm nay chung sống, có bao giờ ông xã quan tâm tới thứ vặt vãnh này đâu. Thật điên cái đầu!

- Cám ơn bà xã. Cháo của em còn hơn thuốc bổ. Anh đi nghen, cuối tháng anh về. Cúi xuống hôn nhẹ lên má tôi, anh âu yếm chùi giọt nước mắt đang chảy trên má vợ. – Thôi mà! Lúc nào nhớ chồng, chạy xe lên thăm cũng được chớ gì.

Tôi cố nuốt cơn ghen vào lòng vì vẫn còn tin yêu chồng, nhưng muốn phát điên vì không giải thích nổi hành động kỳ quặc của anh. Cuộc sống của tôi bắt đầu xáo trộn. Bữa ăn trưa ở cơ quan nhạt nhẽo với cơn buồn ngủ lay lắt.

Bữa chiều gặp gì ăn nấy, có khi chỉ là gói mì, húp cho xong rồi lên giường. Giấc ngủ thường bị những giấc mơ kỳ cục đánh thức, thường là cảnh chồng tôi đang vui vẻ bên một cô gái lạ. Cô Hạnh là người đầu tiên phát hiện ra sự thay đổi của tôi: – Cháu có bầu hả?

Dạo này mặt mũi quạu cọ, mệt mỏi, công việc bết bát rồi đó nghen. Tôi lí nhí xin lỗi. Nỗi ghen tuông lặng lẽ của riêng mình, tôi giấu kín không tâm sự với ai. Có đêm không ngủ được, tôi về nhà mẹ.

Bà nhận ngay ra sự thất thường của tôi: – Con có gì lo lắng à? – Không đâu mẹ! – Thôi đi cô! Nhìn vẻ mặt ngơ ngơ ngáo ngáo của cô là tôi biết liền. Tôi ôm mẹ, khóc: – Con sợ chồng con có bồ, mẹ ơi! – Sao? Thằng đó mà có bồ?

- Dạ… chưa! Con lo xa vậy. Mẹ ôm đầu tôi vào ngực, nói nhỏ: – Chồng con là người tốt. Đừng có nghi ngờ lung tung, thêm bệnh trong người. Mà nếu có, cũng phải tìm hiểu cho rõ ngọn nguồn, đừng ghen tuông lung tung, coi chừng mất chồng như chơi.

Tôi nghe mẹ, ráng cười nói, chăm sóc chồng mỗi khi anh về nhà. Nhưng hình như tôi biến thành con chó sói căng tai, căng mũi đánh hơi từng chút trên quần áo, da thịt chồng. Tôi cảnh giác từng ánh mắt, giọng nói của anh mỗi khi có điện thoại.

Có lần anh phải kêu lên: – Bà xã hồi này lạ quá nha. Tôi cười lớn, bảo rằng tại em nhớ chồng quá nên không thể rời mắt khỏi anh đó mà. Ông xã cười lớn, yên tâm ôm tôi ngủ. Hôm sau anh đi bồi dưỡng nghiệp vụ ở Bà Rịa một tháng.

Dạo này anh gầy và đen quá, lẽ ra có kỳ nghỉ phép, tôi sẽ chăm sóc, bồi dưỡng sức khỏe cho chồng. Nhưng giờ anh lại đi, cứ biền biệt như thế, hỏi sao tôi không phấp phỏng…

Tôi ngồi bên thềm, bập bùng ghi ta “Con gái nói nhớ là quên. Con gái nói quên là nhớ. Con gái nói buồn là vui. Con gái nói vui là buồn…”. Thời yêu nhau, tôi rất thích hát bài Con gái của nhạc sĩ Ngọc Lễ, nhưng anh lại chê là sến rồi nói thẳng tưng: – Lính không có nhiều thời gian, nói gì thì em nói đại đi chớ lòng vòng hoài, mất hết cơ hội.

Mong anh còn nhớ mãi những ngày mặn nồng. Đừng lãng quên em mà “say nắng”, “trúng gió” ở đâu đó nghen ông xã. Hờn ghen vô cớ khiến nước mắt tôi lưng tròng.

om-nhau1-blogtamsuvn

 

Ảnh minh họa

Tiếng động ngoài cổng làm tôi giật mình. Dáng lính quần áo xanh lấp ló sau cánh cổng. Tôi buông vội cây đàn, chạy ù ra, reo lên: – Ông xã!

- Em nè. Chị đờn hay quá, em đứng nghe nãy giờ – Hóa ra là cậu liên lạc của đơn vị chồng tôi. Cậu lính trẻ cười hết cỡ khoe hàm răng trắng – “Sắp có đợt huấn luyện mới chị ạ. Chờ thủ trưởng đi học về là khai giảng thôi. Bữa nay em đi Bà Rịa đón ảnh, nhân tiện ghé qua nhà gửi chị mấy món quà của anh em ở đồn biên phòng tặng”.

Tôi mời cậu lính vô nhà, mang ra mấy lon bia, nhưng cậu ta lắc đầu: – Cho em ly nước lọc được rồi. Chị à, giúp em chút việc được không? – Cậu ta có vẻ ngại ngùng – Em không rành vụ này, mà đi mua thì mắc cỡ.

Mua gì mà mắc cỡ? Không lẽ cậu ta muốn nhờ mua bao cao su? – Em có người yêu chưa? – Dạ, cũng mới có chị. Cô ấy là sinh viên trường cao đẳng sư phạm.

- Ờ, biết giữ gìn cho nhau vậy là tốt. Thế em muốn mua loại nào? Cậu lính mặt đỏ bừng, gãi tai ấp úng: – Loại nào rẻ nhất đó chị. – Mà em mua gì? – Ủa! Em chưa nói hả? Là mua mấy hộp… băng vệ sinh đó chị.

Tôi choáng váng. Sao y chang chồng mình vậy. Thực ra quan, lính nhà họ chơi trò gì đây? Tôi cố nén nỗi bực bội: – Các cậu không còn cách nào khác hả? – Cách đó là hay nhứt đó chị. Đừng nói với ai kẻo họ cười tụi em thúi mũi nha chị. Lính tụi em, mỗi lần hành quân dã ngoại, chạy vũ trang đường dài, có nó đỡ lắm chị.

Thấy tôi ngơ ngác, cậu lính phải giải thích cặn kẽ, rằng mỗi khi phải mang giày đi hành quân, họ sẽ bọc một miếng băng phía trong mũi giày. Mồ hôi chân ra sẽ được hút khô, lại giữ êm cho đầu ngón chân không bị cương nhức.

Không biết sáng kiến này của ai, nhưng mỗi đợt tuyển tân binh, lính tráng lại rỉ tai nhau chiêu này. – Tụi em về phố mua, vừa rẻ vừa bí mật chị à.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, bảo cậu lính cứ đi Bà Rịa, khi nào quay lại tôi sẽ mua giúp. Tôi cũng chờ anh về để hỏi tội. Cái tội giấu vợ việc không đáng giấu, suýt nữa làm ảnh hưởng tới hạnh phúc vợ chồng.